Suy niệm vụn vặt một ngày mùa hè

Sáng nay, tôi đột nhiên cảm thấy mình nên ghi ra vài suy nghĩ mà mình đã có từ lâu, có thể nó giúp tôi dễ dàng hơn trong việc hệ thống lại các ý tưởng, hơi có tí triết lý, trong đầu mình

Tôi có tham vọng tìm hiểu sâu hơn về các suy nghĩ này nên viết ra có thể sẽ là một cách để bắt đầu trong quá trình đi tìm câu trả lời, tôi sẽ chỉ ghi nhanh nó ra theo cách mà các suy nghĩ xuất hiện trong đầu

Tôi nghĩ về bản chất mọi thứ trong cuộc sống là “không”, tất cả mọi thứ ta từng biết là các Ý niệm, Khái niệm và chuẩn mực do bộ óc và tâm trí con người sáng tạo ra và kế thừa qua các thế hệ

Vậy ta là gì? có thật là có ta không? tâm trí ta có phải là tâm trí, lý trí tự do tuyệt đối không?

Trong cái “không”, cái hư vô có cái gì không? Câu trả lời là Có vì “Không có gì” cũng là một “cái gì đó”, Không và Có là những ý niệm ( Thiền sư Thích Nhất Hạnh )

Ứng với lý thuyết của Kinh Dịch bàn về sự sự cân bằng thông qua đối kháng và thay đổi (chuyển dịch) là Thái Cực ( cái hư vô ) ⇒ Lưỡng Nghi ( Âm-dương )

Mọi sự vật sự việc đều có hai mặt tồn tại trong cùng chủ thể và

Mọi thứ luôn vận động và phát triển thay đổi không ngừng, không có điều gì là mãi mãi không thay đổi chỉ có là nhanh hay chậm, sự thay đổi có thể theo chu kỳ ( các mùa xuân hạ thu đông, tứ tượng )

Tiêu cực hay Tích cực ( Đúng, Sai ) là khái niệm do mình tự tạo nên trong tâm trí. Nó có thể chỉ là A và B, Âm và Dương hay bất cứ tên gọi ta gán cho

Mục tiêu ta đạt đến là sự cân bằng chứ không phải sự tuyệt đối tức Vừa = Đủ nếu Quá = Không tốt ⇒ ko truy cầu đến cực hạn mọi thứ vì vật cực tất phản

vd Mặt tiêu cực ( suy nghĩ, tính cách..vv ) là điều cần thiết và là nguyên nhân tạo của cái tích cực và ngược lại

Cái ta cần là tạo ra sự Cân bằng, và sự cân bằng này cũng là cái ta phải tự định nghĩa cho mình

Hãy luôn suy nghĩ về sự tiêu cực như một yếu tố làm nên cái tích cực và ngược lại cái tích cực có thể đã chứa đựng và dẫn đến sự tiêu cực

hay nói cách khác nếu muốn một điều (vd tích cực ) ta hãy nghĩ đến trường hợp mặt trái của nó ( vd tiêu cực ) lại là một trong các giải pháp giúp tạo ra điều đó

Vì vậy hãy luôn học tập và phát triển không ngừng

Vậy nếu mọi thứ đều là hư vô ngay cả khi “đúng”, “sai”, “tốt”, “xấu”, “vô nghĩa”, “thất bại”, “ý nghĩa”, “đáng sống”, không gì hơn, cũng chỉ là những ý niệm của tâm trí chúng ta tạo ra, vậy nó có dẫn ta đến sự chán trường yếm thế hay không?

Hay ngay cả khái niệm ta,thật sự có ta? hay cái tôi không? ( triết lý vô ngã )

Phải chăng con người bị ràng buộc vào Thân – Tâm – Trí nên trải nghiệm “nỗi khổ” hay Dukkha là điều tất yếu theo giáo lý của đạo Phật!?

Và cuối cùng trong “thực tại hữ hạn mà ta đang sống” ta làm gì để “hạnh phúc và sống một cuộc đời có ý nghĩa”?

Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin

Table of Contents