Giác ngộ, rồi sau đó thì sao? Hãy cẩn thận với hư vô chủ nghĩa

Đây là ý tưởng của tôi:

Khi Neo ra khỏi Ma Trận nếu anh ấy hỏi Trinity hay Morpheus

“Đây có phải là một Matrix khác hay không?”

Câu trả lời là gì?

Ok, Ở blog trước tôi có tìm hiểu về “thế giới quan” của đạo Phật và không phủ nhận nó có ấn tượng rất mạnh với tôi! nó giúp tôi “ngộ” ra một thế giới quan mới và điều này dẫn đến… “một sự khó chịu” hay gọi cách khác to tát hơn đi một tâm trạng “hoang mang và khủng hoảng” như khi Nietzsche đọc trước tác của Schopenhauer

Tôi sẽ làm gì với “nhãn quan” mới này? nó có “thật” hay không hay lại là một trò đùa của tâm trí?

Tôi có đang “hiểu sai” và sinh “tà kiến” hay không?

Nếu thế giới tôi đang thấy là “ảo ảnh” của thân tâm, một matrix của bộ não thì cuộc sống mang ý nghĩa gì?

Đạo Phật do đạo sư Thích Ca chứng ngộ, một con người trần tục, vậy nó có “vô thường”?phải chăng cũng chỉ là một “ảo tưởng” khác?!?

…vv

Nói chung có rất nhiều câu hỏi nảy sinh xoay quanh và có lẽ cần thời gian tìm tòi và trí tuệ để có thể trả lời hết, hi vọng tôi có duyên tìm được câu trả lời

Nhưng tựu chung lại với kiến thức ít ỏi của mình thì tôi nghĩ thế này:

Việc “Giác Ngộ” hay nhận ra “Bản Chất Thực” của thế giới dù đúng hay sai hay dù bằng bất kỳ tư tưởng hay tôn giáo nào sẽ vẫn chỉ là một công cụ tinh thần ( nếu sau khi ngộ đạo bạn không thể hoá thân mọc cánh thành siêu nhân và thoát ra khỏi thực tại bị giam hãm bởi những hạn chế cố hữu của thân xác “con người” ), cái bạn có cuối cùng cũng chỉ là “một cách nghĩ”, một công cụ tinh thần, một năng lực tâm trí và nó chỉ quan trọng khi sử dụng được nó vào mục đích: “Sống”

Về thế giới quan của Phật Giáo

Thế giới là “Không”, tuỳ “Duyên” mà hợp mọi sự “Vô thường” nằm trong “Luân hồi” biến chuyển không ngừng từng sát na!

Việc thoát khỏi “luân hồi”, tái sinh các cõi,thiên đàng, địa ngục, phải chăng tất cả chỉ là những “ẩn dụ cổ xưa” và bị ” thận thoại hoá”,”tam sao thất bản”?

Tôi cho rằng “Niết Bàn” và “Giải thoát” có thể đạt tới ngay trong hiện tại và ngay bây giờ, Khái niệm “Thiên đàng, địa ngục” cũng đang hiện hữu ở hiện tại chứ ko hẳn phải sau khi ta chết!?

Việc nhận ra mọi sự “vô thường” cái “vô ngã” và tính “không” cần một cách tiếp cận trí tuệ và cẩn thận, đừng để mắc sai lầm rơi vào “hư vô chủ nghĩa” điều mà sẽ đưa ta đến cái kết luận mọi thứ trên đời đều là “giả” là “ảo ảnh” và vô nghĩa dẫn đến chán trường yếm thế và làm ta đánh mất hết ý nghĩa cuộc sống cũng như làm suy đồi nhân sinh quan, thế giới quan

Vì “cái ta” vẫn gắn chặt với ngũ uẩn thân tâm trí, nên tuệ giác ta lĩnh hội được phải mang ra ứng dụng được vào cuộc sống hiện tại ở ngay “kiếp” này chứ không phải bất kỳ “kiếp” vị lai nào khác

Nói cách khác

Việc có được một góc nhìn mới về “bản chất thế giới” không được phép gây cho con người tâm lý chán trường và thoát ly thế giới hiện tại ( thế giới “vô thường” dựng lên bởi tâm trí và ngũ uẩn, theo giáo lý phật giáo ) để truy cầu bất kỳ điều gì ở “kiếp sau”, mà hãy dùng nó như Một Công Cụ Tinh Thần để SỐNG tốt hơn, để diệt trừ khổ và cảm xúc tiêu cực khi ta cần, việc có tuệ giác này có thể giúp ta có thêm “góc nhìn khác” để tiếp cận các sự vật và hiện tượng của cuộc sống.Từ đó làm sâu sắc hơn thế giới quan, nhân sinh quan và phẩm giá con người. Giúp “ta” “sống” một cuộc sống thực tại tốt đẹp hơn!

Chốt lại

Nếu ta đã ra khỏi ma trận và nhận ra ở đó không có gia đình của mình với những bữa ăn ngon thì thật chả có tích sự gì, ta hãy quay lại và order pizzza ăn cùng cả nhà. Chiếc điện thoại có thể rung bất cứ khi nào ta muốn

TÔI

What doesn’t kill you, makes you stronger

Friedrich Nietzsche
Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin

Table of Contents