Nhận diện sự trì hoãn ? Góc nhìn từ một người trì hoãn mãn tính.

Trì hoãn là gì?

ok xin chào bạn mình là Quân.. ah mà từ từ mình xin năm phút để lướt YouTube đã nhé…

…..

Ok Lại là mình đây …………. và giống như cái cách mà blog/video này được thực hiện, Nếu bạn tò mò thì tôi lên kế hoạch từ thứ sáu tuần trước, Và tự hữa sẽ ra video  7 ngày, vì rất hào hứng với ý tưởng về serial này nên hôm sau tôi đã viết kịch bản luôn, quay phim vào thứ hai sau đó thì làm hậu kỳ vào thứ ba cuối cùng đăng blog/video vào thứ 4.

Amazing planing right? nhưng rốt cuộc sự thật là tôi làm Tất Cả công việc trên vào… sáng ngày thứ 6.

Như bạn thấy đấy tôi không phải là bậc thầy về năng xuất đâu tôi chỉ đơn giản là một kẻ trì hoãn mãn tính

Ok vậy trì hoãn là gì vậy trời? trì hoãn chắc chắn là TrìHoãn rồi :)) Trì là kiểu trầy, cối rất ư lì lợm còn hoãn thì ai cũng hiểu rồi nhỉ “Để Mai Tính” :)) ( Joking )

hoặc có một định nghĩa lê thê mà đau đớn hơn như sau:

“Tôi biết mình phải làm gì. Tôi hiểu rõ những ích lợi của việc đó. Tôi cũng biết những hậu quả tiêu cực nếu mình không làm nó. Tôi có đủ năng lực và công cụ để thực hiện công việc. Nhưng tôi vẫn không làm” – wikipedia

Nghe có chán không! vô lý cùng cực! thế mà nó vẫn cứ xảy ra hết lần này đến lần khác và mỗi khi điều đó xảy ra thì tôi sẽ có một cái suy nghĩ kiểu như thế này vào cuối ngày:

“Shit! mình đã làm cái quái gì vậy trời??”

hoặc “Làm một cái Project cả mấy năm không xong?!? Tôi là một thằng thất bại!?”

Nói chung là một cảm giác cực kỳ tội lỗi và đầy lo lắng vậy thì..

What’s happen???

Để hiểu điều gì xảy ra khi tôi trì hoãn thì tôi chưa thấy có bài viết nào hay hơn bài viết của Tim Urban – Why Procrastinators Procrastinate* và dựa trên ý tưởng rất hài hước và gần gũi của anh tôi có thể mô tả sự việc diễn ra như sau:

Trong con người tôi có bản thể, một tâm trí quyết định khôn ngoan, Minh mẫn. Khi bạn không trì hoãn bạn hoàn toàn làm chủ bánh lái cuộc sốnghành động của bạn, nhưng trong tâm trí của bạn cũng luôn có một “thú cưng”, Một con khỉ 🐵, ( mấy con này ở bách thú nhiều lắm đó ) con khỉ này có tên Sự vui thú tức thời, hay Vô Minh và nó chỉ quan tâm đến một thứ duy nhất là hiện tại và ham muốn được cảm thấy dễ chịu, vui vẻ, sung sướng, chill chill

 

Ngay sau khi tôi ngồi xuống bàn làm việc, uống một ngụm cafe, nói với con khỉ

“Ê khỉ đáng yêu, chúng ta cùng bắt đầu một ngày làm việc thật sự hiệu quả nào! Hãy lên kế hoạch kinh doanh hoặc viết kịch bản cho video tiếp theo nhé”

Con khỉ trả lời “Ơ mấy dình, gút chóp bóts”! “Thật tuẹt vời”, Nói xong nó bắt đầu đá đít tôi khỏi tay lái cuộc sống và bắt đầu giành quyền điều khiển giúp tay tôi click chuột mở YouTube xem video về vũ trụ, vào Facebook xem có bao nhiêu lịke, Lướt Tiktok vào Kenh14 hóng hớt hay thậm chí là bắt đầu xem các video về chủ để chống lại sự trì hoãn để lấy cảm hứng làm việc, Hãy dùng sự trì hoãn chống lại sự trì hoãn nào =))

 

Và sau một lúc tôi nhìn đồng hồ lúc này đã là 5.30 pm hoặc 6.00 pm xuống ăn cơm tối, rửa đít cho con và… một ngày đã trôi qua! Và nó cứ lặp đi lặp lại lặp đi lặp lại…OMG

Vấn rồi vấn đề ở đây thật sự là cũng không phải là tại con khỉ, ai lại không muốn được thỏa mãn được vui vẻ cơ chứ? Vậy vấn đề là gì?

Tôi nghĩ về cơ bản cuộc sống được phân chia thành Hai Thế Giới ( Nghe bài này của Wowy bạn hiểu ngay )

Một bên là thế giới hiện tại bạn đang sống, hay hoàn cảnh hiện tại của bạn và bên kia là một thế giới bạn nơi tràn đầy những dự định và những ước muốn của bạn, thế giới mà con người của bạn muốn trở thành trong tương lai.

Và để đi từ thế giới này sang thế giới mong ước đấy thì bạn cần làm rất nhiều việc và tất nhiên không phải việc nào cũng dễ dàng vì chúng ta sẽ gặp một thứ gọi là lực phản kháng, một loại lực ma xát, một thứ muốn mọi việc kiểu “Ê ở đâu thì hãy ở yên chỗ đó đi cưng!”

Và khi tôi mong muốn làm những công việc khó khăn, đòi hỏi nhiều năng lượng và đôi khi phải chịu đau đớn trong ngắn hạn này để đạt đến một mục đích có ý nghĩa hơn trong tương lai, Hay nói cách khác là những công việc  quan trọng và cần thiết thì lực phản kháng sẽ sinh ra sự lo lắng và việc trì hoãn chính là một cơ chế, một liều thuốc để đối phó với sự lo lắng này

Việc lạm dụng thuốc này dẫn đến việc làm ta tốn rất nhiều thời gian vào những công việc dễ dàng và vui vẻ thay vì làm việc chúng ta thật sự cần phải làm để đưa ta đến mục đích có ý nghĩa và chúng ta lấn sâu vào một nơi gọi là Sân chơi tăm tối :))

Tất nhiên là sân chơi nên nó đầy ấp các trò chơi thú vị tuy nhiên sự thật là các trò chơi này không thú vị lâu như bạn tưởng vì nó xảy ra không đúng lúc nên cuối cùng cái chúng ta nhận được lại là cảm giác tội lỗi, sợ hãi, lo lắng và mặc cảm của việc trì hoãn mang lại, như thể không phải chúng ta không thể thực hiện ước mơ mà ta mãi không thể bắt đầu theo đuổi nó.

Nguy hiểm hơn là khi sự trì hoãn còn có khả năng nguỵ trang tài tình, nó đưa tôi đến một cái bẫy là “đối phó tạm thời” hay nói cách khác “làm như không làm” đấy là khi tôi liên tục làm những việc tưởng như quan trọng và hướng đến mục tiêu nhưng đó không phải là một “hành động thực sự có tính thay đổi” mà chỉ đơn giản là hoạt động nghiên cứu và lên kế hoạch bên lề và tôi đánh lừa mình bằng cách kéo dài khâu chuẩn bị ra một cách lê thê

https://2.bp.blogspot.com/-O5AMv0YQtp0/Upvh01cqxrI/AAAAAAAAGbk/y--K1EAAmTo/s640/Dark+Playground+people.png

Nhưng rất may là con khỉ trì hoãn rất sợ một con quái vật mang tên Dead-Line và khi bạn nhận ra là Deadline dí sát đít thì con quái vật này bắt đầu xuất hiện nó “khè hơi thở nguyên tử” tung chiêu “sếp chửi” “khách chửi” và “cô giáo tét đít” hay “bố mẹ phát điên” khiến con khỉ và cả chính bạn chết khiếp thì lúc này bạn thật sự có thể bắt đầu vào công việc rồi.

Bạn nghĩ con quái vật Deadline này thật là tuyệt vời một thiên thần hộ mệnh dù bạn có trì hoãn và dù con khỉ có quậy phá trong ngắn hạn thì rồi cuối cùng “ok, mọi việc cũng sẽ ổn!” nhưng câu chuyện chỉ thật sự buồn là khi bạn nhận ra bạn phải đối diện với những việc ở trong đời không hề có Deadline như việc tập thể dục, lập gia đình, bắt đầu dự án bạn đam mê, viết blog, là một nhà khởi nghiệp hay là một Freelance Photographer, lúc này bạn là chủ của chính bạn, bạn không có deadline việc bạn trì hoãn sẽ không gây ra một hậu quả tức thời nào trong tương lai gần, Và nếu chỉ dựa vào nỗi sợ Deadline thì điều này sẽ khiến bạn kéo dài sự trì hoãn gần như vô tận và nhiều lúc bạn sẽ cảm tưởng như mình đang đứng ngoài mà nhìn cuộc đời mình trôi đi và điều này mang đến cho bạn sự lo lắng và tự trách bản thân khủng khiếp..

Cuối cùng tôi nghĩ ai trong chúng ta cũng là người trì hoãn ở một mức độ nào đó và việc lo lắng hay cảm thấy sợ hãi và tự trách bản thân về việc này không tệ như bạn tưởng! Nó chỉ đơn giản là đang cố cho ta thấy một tín hiệu để ta có thể thay đổi, rằng có một điều gì đó không ổn mà ta cần giải quyết để tốt lên.

Trong các video tiếp theo tôi sẽ đào sâu hơn nữa về chủ đề trì hoãn, về productivity và đặc biệt là cách để chúng ta có thể vượt qua nó và tìm lại sự an bình trong cuộc sống hẹn gặp lại các bạn!

Xin chào

Link ref:

https://waitbutwhy.com/2013/10/why-procrastinators-procrastinate.html

https://www.youtube.com/watch?v=rgfiZB5EudA

https://www.youtube.com/watch?v=arj7oStGLkU

Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin

Table of Contents